Tôi đói lắm!

“Tôi đói quá. Cho tôi xin thêm hộp cơm nữa được không? Hai ngày nay, chưa có gì để ăn. Tôi đói lắm”. Đó là câu chuyện của bà cụ ở cung đường Lê Văn Sỹ, Quận 3, Sài Gòn. Khi nhóm của chị Trang (nhóm Bữa Cơm Bác Ái) bắt gặp trên đường đi tìm những mảnh đời bị bỏ rơi giữa cơn đại dịch này.


Bà cụ gầy gò, ngồi co ro, dáng vẻ mệt rả rời, nhìn tả tơi vì nghèo đói, lại phải nuôi những đứa con chỉ ăn và phá mà không chịu làm.


Bà cụ đôi tay lẩy bẩy, nhận hộp cơm nhưng mở hộp cơm còn không nổi vì đã kiệt sức, Chị Trang phải mở giùm, một thảm cảnh thật đau đớn.



Và Ở một cung đường khác của Quận 11, một bà cụ 85 tuổi, dáng lom khom, đội cái nón lá màu “xi-măng”. Vành nón lởm chởm tua tủa rách tươm:


“Cô ơi, cho tôi thêm hộp cơm nữa nhé. Ở nhà tôi có thằng khùng 65 tuổi. Tôi già rồi nhưng phải nuôi nó. Tôi già rồi, 85 tuổi rồi, không nói dối cô đâu.”


Đó là những hoàn cảnh sẽ rất dễ bắt gặp giữa Saigon hoa lệ, ngày bình thường cũng sẽ khó khăn với họ khi tuổi tác và sức khỏe không cho phép họ đến nhanh tới các thùng rác, vì sẽ có người khỏe hơn nhặt cả rồi. Thì ngay lúc này, giữa vòng xoáy đại dịch khi quán xá, nhà hàng tiệm cafe đóng cửa, cuộc đời họ như những ngọn đèn leo lét, có khi nay gặp không biết mai có còn hình dáng lom khom giữa phố phường kia?


Nguồn Phạm Minh Vũ